Đăng Ký Nhận Thông Tin

Vui lòng nhập Email của bạn.
Email của bạn không đúng. Vui lòng nhập lại.

XUÂN THA HƯƠNG

2/15/2008

XUÂN THA HƯƠNG

Giờ tập luyện đã xong, các em lần lược ra về. Qua khung cửa sổ, dưới ánh tà dương, bóng các em dần khuất trong sương chiều, còn lại một mình ta giữa võ đường rộng mênh mông. Hơi thở nào của các em hay của chính ta đã làm mờ ô cửa kính, như nỗi buồn trĩu nặng xuống hôm nay, như nhớ nhung giăng mắc một khung trời, để ta vô tình viết lên đó hai chử VIỆTNAM của yêu thương đã nửa đời xa cách, của Thu Hà với giọng ca u buồn, của Tô Huyền Vân với “Quê Hương Bỏ Lại”, như xé lòng, như bóp nát con tim người lữ khách xa nhà trong buổi tàn Đông giá lạnh, chỉ vì:

Những ngày xa quê hương là những ngày mang đau thương.
Một ngày xa quê hương là một ngày mang đau khổ, một ngày không nắng cháy và một ngày không mưa rào, một ngày thiếu hơi thở của đồng cỏ nước Việt Nam

NHỚ XUÂN

Ba…!
Thế mà đã ba mươi ba năm rồi nhỉ,
Ba đâu ngờ con ở Mỹ lang thang.
Ngày Xuân về không một nén nhang tàn,
Quỳ trước mộ vái van ba phù hộ.
Mẹ…!
Con biết con đây đã bất hiếu,
Bỏ ra đi khi mẹ yếu già nua.
Biết bao giờ nghe lại tiếng chuông chùa,
Nơi kỷ niệm những mùa Xuân tươi thắm.
Em…!
Nếu giờ đây anh về vui em nhỉ,
Đêm giao thừa thủ thỉ chuyện đôi ta.
Nhớ chăng em: nguyện ước dưới trăng ngà,
Hai đứa nói: “Về già chung một lỗ”
Con…!
Con biết chăng lòng ba đang đau khổ?
Mấy năm qua ai dạy dỗ con thơ?
Mỗi độ Xuân sang ba tủi hổ từng giờ,
Mong con trẻ tuổi thơ đầy mộng đẹp.
                                             HLV-NMP

Để rồi trên đất khách quê người, với bao đổi thay, bao ngang trái phũ phàng đã làm nát long người cô lữ:

XUÂN HẬN

Đã bảo đừng nhưng sao Xuân còn cứ đến,
Đến làm chi trong cảnh huốn bẽ bàng.
Đến làm chi cho lòng dạ nát tan,
Cho đổ vỡ không bao giờ nối lại,

Của cuộc tình hơn một lần ngang trái,
Của đắng cay ly rượu ướt môi mềm;
Của lúc đó ta lạc lõng từng đêm,
Trong tuyết lạnh, trong mưa buồn lối nhỏ.

Ta tủi hờn lá vàng rơi trước ngõ,
Em lạnh lùng quay gót bước chân đi,
Như hờ hững, như chẳng luyến tiếc gì,
Em coi rẻ,
Vâng!
Tình ta quá rẻ.

Đã biết thế thôi thì thôi em nhé!
Ta giử lại làm vàng hương tẩm liệm,
Chung mô phầm cùng loài hoa sắc tím,
Để từng đêm ta chỗi dậy khóc thong.

Gõ nắp quan than khóc suốt đêm trường,
Cho tình hận,
 Ôi vì em ta hận
Cho hôm nay và mãi mãi bao lần,
Một cuộc tình, bao nhiêu năm lận đận.

                                             Mây Ngàn

Dù cho quê hương cách biệt muôn trùng, dù cho ba mươi ba mùa Xuân qua đi, quê người lắm cảnh đổi thay, nhưng long lữ khách hôm qua, hôm nay, ngày mai và mãi mãi sau này sẽ không bao giờ thay đổi, như tin yêu dạt dào của Trần Quảng Nam trong “Hai Mươi Năm Tình Cũ”:

Anh ơi, mây bay bao năm rồi,
Mây bay hai phương trời,
Bao yêu thương ban đầu
Hình như vẫn còn đây…

XUÂN BẼ BÀNG

Bao người nô nức đón Xuân sang,
Tết nhứt chi cho khéo rộn ràng
Lất phất ngoài trời sương tuyết lạnh,
Bập bùng trong bếp lửa hồng than.
Mừng Xuân giữa lúc sầu ly biệt,
Đón Tết trong khi dạ bẽ bàng.
Lữ khách về đâu đêm giá lạnh,
Sao còn lạc bước giữa chiều hoang?

                                             Thu Hà

XUÂN LẠNH

Đất khách Xuân sang mấy độ rồi,
Nhớ ơi! Nhớ quá Việt Nam ơi!
Quê cha ngàn dặm sầu ly biệt,
Đất mẹ muôn trùng hận cách đôi.
Khắc khoải ngày đêm lòng thổn thức,
Bâng khuâng năm tháng dạ rối bời,
Mừng Xuân buốt lạnh tê lòng đất,
Đón Tết rơi rơi tuyết trắng trời.

                                        Mây Ngàn

Và với bao đêm trằng trọc nghe mưa rơi, Trần Thiện Thanh đã thổn thức cho một đời viễn khách xa quê hương, nhớ tứng con phố nhỏ, nhớ những cuộc hẹn hò xưa, nhớ Gia Long, Trưng Vương, Taberd, Saint Paul…, chỉ vì:

NGƯỜI XA NGƯỜI

Nhịp kinh buồn gõ đều trên mái tôn chiều mưa,
Người xa người nát lòng con phố khi hẹn hò xưa.

Và ca dao cũng có câu:

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội,
Người xa người, tội lắm người ơi!

Cũng chính vì thế mà tất cả chúng ta đều mơ ước một ngày về. Và Tô Huyền Vân cũng vì thế đã thiết tha kêu gọi:

Hãy nhớ và hãy nhớ người Việt Nam đang lạc loài,
Hãy thương và hãy quý tình đồng bào ta vơí ta,
Hãy biết và hãy biết rằng ngày mai khi ta về,
Hãy nhóm ngọn lửa hồng đốt sáng vạn niềm tin.

Hoặc như:

Đoàn chim tha hương lạc loài đôi cánh nhỏ,
Nhờ mây đưa tin, nhờ giọt mưa đưa tin,
Hẹn nhau ngày trở về cố hương.

XUÂN SẦU

Xuân sang nào thấy đóa hồng tươi,
Thuyết chẳng thôi rơi, tuyết trắng trời,
Thao thức bao đêm đời viễn khách,
Hững hờ năm tháng lạnh lùng trơi.
Tàn Đông tuyết lạnh tê lòng đất,
Nắng mới Xuân chưa sưởi ấm trời.
Tuốt kiếm vung cho tan giá lạnh,
Rút gươm múa tới hận thù vơi.

                                    Mây Ngàn

GIẤC MƠ XUÂN.

Xuân xưa mai nở khắp nơi,
Mừng Xuân Mậu Tý tuyết rơi ngập đường,
Bao ngày cách biệt quê hương,
Bao đêm thao thức sầu vương ngập hồn.
Canh dài trở giấc cô đơn,
Bình minh chợt đến, dạ buồn tái tê.
Trong mơ chợt thấy quay về,
Ôm thầy, bạn cũ, ôm quê hương mình.
                                                      Thu Hà

Mới đó mà đã hơn ba mươi năm qua rồi, chúng ta đã làm được gì cho quê hương, hay chỉ ngập chìm trong buồn thương tiếc nhớ? Hãy:

Văn hóa quê cha mau gìn giữ
Mầm non đất mẹ sớm vun bồi.

Có như thế mới khỏi tội bất hiếu với giống nòi.

Mây Ngàn

Các bình luận của bài viết (0 bình luận)

Bình luận cho bài viết này

Vui lòng nhập tên của bạn.
Vui lòng nhập Email của bạn.
Email của bạn không đúng. Vui lòng nhập lại.
Vui lòng nhập điện thoại.
Vui lòng nhập nội dung.
To help us distinguish between sites dataCtrl.submitted by individuals and those automatically entered by software robots, please type the squiggly letters shown here into the box below.
Vui lòng nhập dòng chữ trong hình dưới đây vào hộp ở ngay phía dưới.

Các bài khác