Đăng Ký Nhận Thông Tin

Vui lòng nhập Email của bạn.
Email của bạn không đúng. Vui lòng nhập lại.

Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm

Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm, bút hiệu Mây Ngàn sinh ngày 20 tháng 06 năm 1947 tại Kontum, thuộc Cao Nguyên Trung Phần, Việt Nam.

  • Theo học nhạc nhạc lý, thổi sáo, đàn Mandoline, Harmonica  tại trường Lasan Kontum từ 1957 -1961.
  • Lasan Taberd Sàigòn  từ 1961 đến 1965 chọn âm nhạc làm môn thi nhiệm ý.
  • Học nhạc, Guitar, Harmonica, với nhạc sĩ Vũ Lung ở đường Cao Thắng Sàigòn từ 1964 đến 1968.
  • Học  Keybord, sáng tác, với nhạc sĩ Phạm Đình Phê ở Charlotte, NC từ 2000 đến 2007.
  • Học Piano với nhạc sĩ Đạm Trang ở Charlotte, NC từ 2000 đến nay.
  • Học Hòa âm với nhạc sĩ Russell  P. Gardner ở Charlotte, NC từ 2003-2005.
  • Với nhạc sĩ Lê Vũ tại trung tâm âm nhạc Lê Vũ sàigòn 2002.
  • Học Đàn Bầu với Nhạc Sĩ Hồng Nhung ở Sài gòn 2004.
  • Học viết nhạc  và hòa âm bằng computer với nhạc sĩ Trương Minh Tiến LMST ở Palmcoast, FL năm 2009.

Trong suốt thời gian tập trung lao động, khổ sai biệt xứ (cải tạo) ông luôn  tự nhủ:

Ta không mong đợi những may mắn
Không cầu xin một tình thương
Ta sẳn sang kiên nhẫn, vật lộn đáu tranh
Bằng nước mắt, bằng máu.
Với tất cả tột cùng của gian lao khổ hạnh.
Ta bao giờ vẫn hiên ngang
Đón nhận lấy trong cuộc sống
Liên tục những cơn tàn phá phũ phàng
Những chua chát của đổ vỡ
Và luôn luôn mãnh liệt để tái tạo

Vượt  biên đến Mã Lai ngày 01/07/1980, định cư tại Hoa Kỳ 24/08/1982.

  • Nhạc phẫm đầu tay: Nắng Xưa nói lên tâm sự của người lính VNCH sau cuộc chiến trở về từ trại cải  tạo, vợ mất, con xa, cửa nhà tan nát…:

Nhớ biết mấy những ngày ấy mình bên nhau
Tay trong tay ta dìu dắt nhau vào đời
Con thơ ngay một đứa rồi lại hai
Nay sao nỡ đường đời chia hai lối…

  • Nhạc phẩm Đời Dâu Bể nói lên nỗi lòng người vợ Lính VNCH sau cuộc chiến vừa bị đi kinh tế mới, vừa lo thăm  chồng trong trại tập trung cải tạo, vừa lo nuôi con thơ.:

Ngày tàn cuộc chiến lại xa nhau
Thống nhất quê hương mắt vướn lệ sầu
Em kinh tế mới đời dâu bể
Cải tạo rừng sâu anh ở đâu…

  • Nhạc phẩm Gọi Xuân Về mói lên nỗi thống khổ của người trai vì thời cuộc chưa làm tròn bổn phận với đất nước, phải xa quê hương sống đời tị nạn.:

Từ buổi quê hương chiến trường réo gọi
Chúng mình đi là hiến cả tuổi Xuân
Khi bếp ấm máu hồng rơi tắt lửa
Vạn hồn oan nhớ Tết khóc vang rừng…

  • Nhạc phẩm Tình Người Viễn Xứ nói lên nỗi lòng của người tị nạn xa quê:

Đêm nay thắp ngọn nến lòng
Soi tìm quá khứ mênh mông muộn phiền
Thư hồng dòng chử còn nguyên
Niềm riêng gói lại xuống thuyền xa quê…

  • Nhạc phẩm Rừng Thủy Tinh nói lên tâm sự của người tị nạn trên xứ lạ quê người:

Con chim nào kêu suốt đêm qua
Chim không mất nước chẳng xa nhà
Cành trơ từ độ Đông vừa đên
Có xác loài chim với xác hoa…

Và trên 100 nhạc phẩm khác đã được các ca sĩ Tâm Thư, Uyên Vi, Khánh Vy, Thùy An, Hoàn Yến, Lan Anh, Trung Hiếu… trình bày. Với phần hòa âm của nhạc sĩ Cao Ngọc Dũng.

Kính mời quý vị đón nghe.  Xin  thông cảm nỗi lòng và niềm đau  của  người lính VNCH đối với quê hương và dân tộc.

Xin chân thành cám ơn lòng yêu mến sự ủng hộ nồng hậu của quý vị đã dành cho Nhạc Sĩ Huỳnh Trọng Tâm.

Ca sĩ Mai Lệ Huyền tặng hoa và quà lưu niệm cho nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thu Phương tặng hoa và quà lưu niệm cho nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Nhạc sĩ Đạm Trang
Nhạc sĩ Hoàng Câm dạy Nhạc Sĩ Huỳnh Trọng Tâm môn đàn bầu
Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm làm MC
Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm và ban nhạc The Rainbow
Nhạc sĩ Huỳnh Trọng tâm và ban nhạc Tre Xanh
Nhạc Sĩ Huỳnh Trọng Tâm và ca sĩ Giang Tử
Nhạc sĩ Tâm thổi sáo trúc
Nhạc sĩ Tâm với đàn Keyboard
Nhạc sĩ Tâm với kèn Harmonica
VS Huỳnh Trọng Tâm trong vai quan án xử các Thánh Tử Đạo
BAN TAM CA danh hề Phi Thoàng, NS Huỳnh Trọng Tâm và cô Thu Hà
Thanh Lan và Huỳnh Trọng Tâm
Huynh Trong Tam và các ca sĩ
Ca si Khanh Ly va nhac si Huynh Trong Tam
Ca sĩ Khánh Ly và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca si Khanh Ly va nhac si Huynh Trong Tam
Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca si Khanh Ly va nhac si Huynh Trong Tam
Nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm
Ca sĩ Thanh Lan và nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm


Nghe Nhạc Huỳnh Trọng Tâm - Nhớ KonTum! (tản mạn)


Mùa thu ở vùng đông bắc California nầy chẳng giống mùa thu ở cái xứ Miền Trung Việt Nam quê tôi, cũng không giống mùa thu mà các ông thi nhân mặc khách hay các văn nhân miêu tả trong sách, dù nơi đây mùa thu lững thững về (và mới đi qua) có mang theo lá vàng rơi, có gió heo may... Vậy mà lý do tại sao cứ như là lọt thỏm vào trong một không gian lạ hoắc, lạ huơ...? Mà nào có xa lạ gì đâu chứ? Cũng con đường đó, cũng cái tiệm cà phê "starbucks" quen thuộc đó, đã bao nhiêu năm nay vẫn đi lại mòn gót chân đời... Trời bắt đầu mưa...! Sao lại nhớ KonTum da diết đến vậy không biết nữa!

Cầm ly cà phê đứng lên đi về nhà để nghe nhạc mắt không quên liếc qua cô gái da đen ngồi cùng bàn khá xinh khoe bộ ngực "vĩ đại"! (trời lạnh thế nầy sao không chịu mặc cái áo "măng tô" vào... đẹp gì lúc trời đang vào đông mà còn khoe hàng hóa kia chứ?). Làm cho người ta... phát khùng!

Thơ tả về mùa thu mấy nghìn năm nay bàng dân thiên hạ viết đã lắm...! Nhưng nhạc viết về mùa thu xem ra - coi bộ... hơi ít - ít còn hơn không. Ừ quên, thuở xưa có bài "Giọt mưa thu" của Nhạc sĩ Đặng Thế Phong. Nhưng nghe hoài cũng cảm thấy... "già" thêm! Hình như... có lẽ... Nhạc sĩ Đặng Thế Phong viết duy nhất cho một mùa thu Hà Nội? Thôi thì, hôm nay nghe mùa thu do nhạc sĩ KonTum, Huỳnh Trọng Tâm viết: "Em và mùa thu"! Lời nhạc - em và mùa thu như lời một bài thơ - lời thơ ngỡ như bình dị nhưng thật ra cũng biết... làm duyên, e ấp, trau chuốt...! Người con gái còn cả gan ví mình như "mùa thu" mới thật là dạn dĩ, thực tế và rất lãng mạn!

"Em buồn như lá rụng
mùa thu buốt niềm đau..."


nhưng tôi thích mấy câu...

"Em hồn đi vạn dặm
Trời tím hắt hiu buồn..."


em đi có xa đâu nà! Em chỉ đi có ba bước. Em đi từ mùa đông, em đi qua mùa xuân, em viếng thăm mùa hạ. Để rồi:

"Em nhạt màu son phấn
Nửa đời trốn tìm nhau..."


Mấy câu trên làm tôi bồi hồi nhớ câu ca dao mà mẹ tôi hay hát ru em tôi ngủ và... chắc cũng nhiều lần mẹ tôi hát ru tôi:

"Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương"


Trời... ăn có "nửa" trái sim và uống "lưng" bát nước...! Đã nói lên biết bao sự hy sinh cao cả cho tình yêu. Phải chăng người xưa cũng : "Nửa đời trốn tìm nhau" chăng? Nếu đúng như thế thì "xưa và nay bắt tay nhau đề huề" là đúng lắm! KonTum, núi rừng Cao Nguyên chỉ có hai mùa - mưa và nắng. Nhưng không phải không có mùa thu - mùa thu ẩn trong mây-mưa-mù... ẩn trong lòng người.

Tản mạn một chút về mùa thu trong bản nhạc - lời nhạc như lời thơ của nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm, đã nghe lòng thanh thản đôi chút để tiếp tục uống cà phê. Không phải uống cà phê "starbucks" nữa! Giờ thì uống "Giọt cà phê" do nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm mời! Cà phê nầy chính hiệu cà phê KonTum đó! Uống vô để nghe:

"... Tàn đêm phố vắng quán tịch liêu..."!

Tôi nhớ vào khoảng tháng nắng năm 2006. Tôi "đột xuất" vọt lên KonTum. Đến Chư-Pao trong lòng tôi hồi hộp chi lạ. Ba mươi mấy năm rồi còn chi..., mần răng mà không nhớ cái năm: "Một tấc khăn tang một tấc đường" của Thi Sĩ Lâm Hảo Dũng. Tôi chăm băm nhìn bên tay mặt để xem có còn vết tích trại "B-15" đâu không? Nhưng không thấy, hoặc xe chạy nhanh quá không kịp nhận ra! Xe chầm chậm qua cầu Dakbla. Tôi hoảng hồn! Trời ơi! Nước chảy đi đâu hết mà chỉ thấy toàn những cát là cát như vầy nè? Dòng sông chính giữa chỉ còn là con suối nhỏ, thật nhỏ - nước cũng chẳng buồn trôi! Qua khỏi cầu tôi thấy hai chữ "Bạch Đằng" bên bờ kè. Tôi thì thầm... "chẳng lẽ dòng sông Dakbla đã đổi tên?". Người phụ nữ ngồi bên nói: "Chắc ông đi lâu mới về chứ ở việt nam bây chừ từ bắc vô nam chỗ nào có nước là có - Bạch Đằng!". Đêm đó tôi ngồi, tôi đi..., vừa uống rượu - vừa uống cà phê lẫn lộn cũng như lòng tôi đang lẫn lộn với những tên đường, những cảnh cũ và mới... ! Một vài người bạn năm xưa còn sót giờ đã da mồi tóc trắng như mây chiều trắng soi xuống dòng sông - mặt sông, nước nhăn nheo chờ lũ về "nức nở"...!

"Mỗi giọt cà phê mỗi giọt sầu
nhẹ nhàng nâng cốc hỏi trời cao
bạn hữu ngày xưa từng đối ẩm
trôi giạt bạn ơi đã về đâu?..."


Hỏi để dặn lại lòng mình đừng có quên chứ thật ra đi đâu về đâu đều biết rất rõ. Mà tại sao phải ra đi? Nhớ lắm, trở về nhưng không ở được rồi lại ra đi. Sự giằng xé triền miên đau đớn đến nát lòng - vết thương vừa lành miệng lại nứt ra bởi vô tình hay cố ý đều làm tổn thương - rơi nước mắt! KonTum ngoài núi rừng cao ngất ra - dòng sông Dakbla là một chứng nhân, một kỳ quan sừng sững trong lòng mỗi người dân KonTum. Đi lên KonTum phải qua cầu Dakbla - qua cầu dù không xuống sông tắm - thì cũng kể như đã tắm rửa hết bụi đường và mệt nhọc khi qua cầu nhìn xuống dòng nước xanh trong. Khi trở ra cho một chuyến viễn hành - ngắn hay dài! Khi qua cầu, cứ cho là - "tắm gội " cho thanh thản thoải mái lúc ra đi và gửi lại những luyến tiếc buồn vui bên dòng sông... và, hứa một ngày nào đó sẽ trở về. Nghe bản nhạc: "Sông Dakbla Chiều Mưa" của Huỳnh Trong Tâm. Lời nhạc làm cho tôi phải suy nghĩ:

"Chiều ấy lòng em cũng chợt bơ vơ như cánh chim bay qua thành phố..."

Dù có sinh ra tại KonTum đi chăng nữa - cũng là những con chim bay qua thành phố mà thôi! Mấy trăm năm trước những người khai sáng KonTum cũng là những cánh chim bơ vơ tụ về làm nên cái phố núi nép mình bên dòng sông chảy ngược như lòng người mẹ ôm con để bảo vệ không cho những con dã thú hung dữ uy hiếp.

"Mưa trên dòng sông Dakbla nức nở".

Theo địa lý và khí hậu ở Việt Nam. Việt Nam có hai nơi lượng mưa nhiều nhất nước: Đó là Thừa Thiên và bắc KonTum. Không biết phải do mưa quá nhiều, mưa dai dẳng lạnh lùng hay không mà người xưa đặt tên là "Thừa Thiên", tạm hiểu - "dư trời"! Còn ở vùng KonTum thì các dòng sông không dư trời mà "nức nở" tràn bờ như lời nhạc của nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm viết, thì phải hiểu thêm một nghĩa khác mới thấy thấm thía cái mưa, cái lạnh cứa da. Thêm cái gió núi, cái sương mù âm u đặc quánh suốt tuần, suốt tháng làm mềm lòng người lữ thứ lang bạc kỳ hồ như lời nhạc. Ngày xưa những người lính mỗi khi nhận lệnh đổi lên Pleiku là xem như bị "đi đày"! Lên Pleiku và ở đó - coi như là "có phước"lớn! Chưa lên KonTum với những địa danh: Dakto, Tân cảnh, Phụng Hoàng, Trung Đoàn 42, Toumorong, Man đen, Dakpet, Ben hét, Charlie...Thì chưa kể "Phong trần"... Cũng có những cánh chim bay ngang thành phố để rồi mỏi cánh!

"KonTum đi dễ khó về.
Trai đi có vợ, gái về có con"!


Cuối cùng thì... "đi đâu loanh quanh..." cũng nặng lòng với "Cao Nguyên và nổi nhớ" nhạc của Huỳnh Trọng Tâm. Trong bài nầy có câu:

"Ôi, một dòng sông một chiếc cầu...".

Làm cho tôi chạnh nhớ nỗi thăng trầm "Chiếc cầu trên sông Drina" bên Châu Âu. Có nàng Fata - người thiếu nữ đáng thương bị người cha ép duyên phải nhảy xuống sông tự tử trong lúc rước dâu ngang qua cây cầu định mệnh ấy! Cây cầu và dòng sông Dakbla cũng vậy. Chúng nhân qua từng giai đoạn của lịch sử và chiến tranh. Kẻ ở người đi - kẻ còn người mất...

"Hoàn cảnh trớ trêu đành phải chịu
Mang đời viễn xứ lệ đầy vơi"

Cảm ơn nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm viết ra những giòng nhạc đầy cảm hoài và cũng cảm ơn những thi văn sĩ viết về KonTum với tấm lòng thương nhớ và trân trọng! Dù có sinh ra nơi đó hay chỉ là thoáng qua một vài tháng, một vài ngày, hay một vài giờ... Chắc chắn ít nhiều cũng có mang theo trong tâm hồn hình ảnh - đìu hiu lặng thầm... nhưng quyến rủ của phố núi đã đi vào lịch sử, đi vào lòng người qua mấy trăm năm và... mãi mãi!

Trang Y Hạ
-Chữ nghiêng lớn là lời của nhạc sĩ Huỳnh Trọng Tâm Mượn lời nhạc giải chút nhớ KonTum, có gì sơ sót trong ngôn từ xin Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tâm bỏ qua cho.

Kính mời quý vị nghe nhạc phẩm: MỘT MẢNH TRỜI XA và xem tiếp nhận xét về nhạc của Huỳnh Trọng Tâm.

by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
by Huỳnh Trọng Tâm
[1]  2  3  4  5  6  7  8  9  10  ...  >  Cuối cùng